Trên cuộc đời này có lẽ người mẹ là người thầy vĩ đại nhất trong cuộc sống của mỗi người. Mẹ không dạy ta những kiến thức sách vở nhưng mẹ tạo ra được những giáo sư, doanh nhân. Mẹ dạy ta những bài học về tình thương khi ta mới chỉ chập chững bước vào thế giới này.
Viết về mẹ thì viết sao cho hết được, bởi có lẽ đó là tình yêu không thể diễn ra bằng hết bằng những lời nói hoa mỹ nhưng còn phải cảm nhận bằng cả trái tim.
Tuy nhiên, hôm nay tôi sẽ kể cho bạn nghe một phần như thế của người mẹ.
———-
Tôi vừa bước chân vào cửa hàng thì nghe được giọng nói của người mẹ trẻ vọng ra ngoài cửa :
” Nếu sai, con gạch đi viết lại chứ không được xóa con nhé ”.
Đó là câu nói tôi nhận được khi vào mua hàng, sau buổi chiều tối tập chạy Marathon, nó cứ đeo bám tôi từ tối giờ.
Tôi bỗng  nhận thấy có gì đó rất bình dị trong cách dạy của chị chủ cửa hàng, có lẽ là lần đầu tiên tôi thấy nó khác lạ như thế. Có thực sự quan trọng giữa việc lấy bút xóa ẩn đi những dòng chữ viết sai trên dòng giấy kỷ ô  ly và việc gạch đi viết một dòng khác không?
Đối với tôi, điều đó chả có nghĩa lý gì.
Thế nhưng, phải nói tôi đã bừng tỉnh khi nghe câu nói đó. Bởi tôi gắn cho chúng một ý nghĩa khác do chính tôi tạo ra.
Sai thì sửa và làm lại, chứ gì phải xóa đi, phải lấy một cái khác đè lên cái sai đó.
Bất thình lình đứa trẻ nó sẽ tốt hơn trong tiềm thức điều đó, sau này nó cũng thế sai thì nó không cố gắng che giấu điều sai đó.
Nếu các bà mẹ hiểu được điều này và đem áp dụng thì tôi tin chắc chắn con bạn sẽ được thừa hưởng những nhiều tốt nhất mà bạn đang dạy cho chúng. Bạn muốn đứa bé cứ xử tốt ư! Bạn hãy làm như vậy với mọi người xung quanh bạn; hãy làm ngay cả khi đứa trẻ không có ở đó.

 

Mẹ là người thấy vĩ đại của con trẻ
Mẹ là người thầy vĩ đại của con trẻ
Thế nhưng tôi và bạn dường như đã lớn rồi thì phải, chúng ta không còn thường xuyên được ở với mẹ nữa. Chúng ta không còn được mẹ chăm lo cho mỗi bữa ăn, giấc ngủ. Và rồi nhiều khi chúng ta quên mất những điều mẹ dạy khi ta còn thơ bé.
Chúng ta sợ sai, càng lớn càng sợ sai và cang muốn che giấu những điều đó của mình.
Rồi đến lúc nào đó ta quá bận tâm vào việc che đậy mọi thứ. Che giấu những điều mình đã làm sai, đổi lỗi cho mọi thứ xung quanh mình, ngoại trừ chính mình ra. Cứ tìm cách che cái sai mà không tập trung vào tìm cách giải quyết vấn đề.
Có bao giờ bạn đã bị ám ảnh bởi những sự việc xảy ra trong quá khứ không? Rồi bạn nghĩ nó cứ đeo bám bạn mãi nhưng thực ra do bạn đang bám lấy nó, bạn có xóa đi nhưng kỳ thực ta càng xóa, ta lại càng bám chặt vào nó.
Tôi có đọc được từ một tác giả nọ câu đại khái như thế này :
” Đỉnh cao của tự do, đó chính là cô đơn tận cùng”.
Đến nỗi chỉ có mình bạn, không còn gì. Đến nỗi buồn bạn bơ nó thì nó cũng cô đơn như ai thôi.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *